Tại sao bố không đồng ý con gả cưới cho chàng trai nghèo?

Tại sao bố không đồng ý con gả cưới cho chàng trai nghèo?

Con gái tôi mấy ngày trước tìm tôi, dẫn theo bạn trai đến trước mặt tôi nói: ”Bố, con muốn gả cưới cho anh ấy.”   Sau đó, bố nói con biết, bố không đồng ý, nguyên nhân là vì cậu ấy nghèo, bố không quên được ánh mắt lúc ấy của con khi nhìn bố, giống như đang nói ”bố của con sao có thể thốt ra những lời như vậy.”

Bố trăm miệng cũng không thể bào chữa, không gì so với chuyện bị chính con gái ruột hiểu lầm , vào lúc ấy con nhảy dựng lên hỏi bố: ”Không phải là không có tiền thôi sao ?”, không phải đâu, dưới ánh nhìn của bố, cậu ấy có 4 cái nghèo thế này:

  1. Nghèo tham vọng.

Ngày ấy lúc bố và các con gặp nhau, bố thấy cậu ấy đứng cạnh con. Ánh mắt mờ mịt, tựa hồ có chút chột dạ, không có tinh thần. Hỏi cậu ấy, đối với tương lai của hai đứa có kế hoạch gì không, cậu ấy trả lời chuyện gì cũng ấp úng, không có định hướng.

Cậu ấy nói không có tiền mua xe cũng không có tiền mua nhà, sợ bố sẽ ghét bỏ. Nói thật, bố không phải ghét bỏ cậu ấy không có tiền, bố chỉ ghét bỏ việc cậu ấy không có tiền nhưng lại không có tham vọng kiếm tiền.

Con hỏi bố, một người có tài sản trăm triệu với một người nghèo xuất thân nhà nông, bố chọn bên nào, bố nói con biết, thật không dễ bàn, nhưng con đừng không tin, nghèo thì thế nào, ai mà chưa từng nghèo, nhưng không thể lúc còn trẻ có thể mang suy nghĩ cứ đần độn sống qua ngày như vậy, có một câu nói không phải như vầy sao: ”Sợ nhất một đời tầm thường vô vị, còn tự an ủi chính mình rằng tầm thường mới đáng quý.”

Mọi người đều mong chờ một mối tình đơn thuần tốt đẹp, thế nhưng quay lại với cuộc sống hằng ngày, con không thể dành phần còn lại của cuộc đời mình với cậu ấy ăn căng tin, đi du lịch bụi và sống ở khách sạn rẻ tiền.

Người này không thể bảo vệ con, thậm chí ngay cả suy nghĩ bảo vệ con cũng không có, bố làm sao yên tâm đây ?

Đàn ông không sợ nghèo, chỉ sợ cam tâm cả đời chịu nghèo.

2.Nghèo tư tưởng

Người sống cả đời này, nghèo cái gì cũng không thể nghèo tư tưởng.

Đàn ông vốn trưởng thành tương đối trễ, con lại là người hiểu chuyện sớm, các con ở bên nhau, bố không thể nào tưởng tượng nổi .

Nghe con nói, cậu ấy thích chơi game, bố cũng thích chơi game mà. Thế nhưng chơi game cũng không thể tan tầm trở về nhà, giày ném một bên tất ném một nẻo, chuyện gì cũng mặc kệ, chuyện gì cũng không quản, cứ đâm đầu vào game trước đã, còn con phải bưng trà bưng nước cho cậu ấy.

Con thích đọc sách, lại thông minh, từ nhỏ khi người lớn tụ họp đều hiểu, đều có thể tán gẫu vài câu, tất cả mọi người ai cũng khen con lanh lợi, thế nhưng ngày đó, người đàn ông ngồi ở trước mặt bố đây, đầu óc trống rỗng, ngôn từ trống không.

Cuộc sống đều là chuỗi ngày tẻ nhạt bình thản, có thể khiến sinh hoạt thú vị hơn là bởi tư tưởng của một người, ràng buộc hôn nhân không phải con cái, không phải tiền tài, mà là sự trưởng thành của cộng đồng.

Bố nhớ tới ngày khi con ra đời. Những đứa trẻ khác đều khóc, chỉ có con toét miệng cười, cô bé như con từ nhỏ đã thích cười, đến đâu cũng khiến người khác thích, bố cũng hi vọng con cả đời đều vui cười như thế.

 

  1. Nghèo giáo dục

Khi người nhà gọi cậu ấy về nhà sửa lại nhà cửa, con cũng đi theo, con nói bố mẹ cậu ấy mỗi ngày đều chơi mạt chược, bố vừa nghe, liền biết suy nghĩ nghèo nàn của cậu ấy từ đâu mà có.

Cậu ấy còn dùng máy tính và điện thoại di động đời mới nhất. Thu nhập hiện tại của cậu ấy tại sao nhất định phải mua những thứ vượt quá khả năng của mình.

Gần đây không phải nói về nguồn gốc gia đình sao ? Bố không phải quơ đũa cả nắm, thế nhưng bố lấy hơn bốn mươi mấy năm kinh nghiệm mà xem, gia đình ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến tính cách của mỗi người, hoặc nhiều hoặc ít, hơn nữa, ngày đầu gặp mặt cậu ấy bố đã biết rồi.

Đã từng xem qua một thí nghiệm nổi tiếng, họ ấp ngỗng và thiên nga cùng với nhau sau đó con thiên nga lớn lên sẽ không bay, con biết đấy chúng ta giống như một đàn ngỗng này vậy.

Bởi vì hoàn cảnh, nhận thức cùng giáo dục sẽ mai một chúng ta, thay đổi chúng ta, đặc biệt là lúc chúng ta còn nhỏ.

Giáo dục nghèo, cộng thêm tầm nhìn hạn hẹp, đây chính là nguyên nhân khiến cậu ấy trở thành một người hai mấy tuổi đầu còn sống vô dụng không biết bản thân mình muốn gì.

 

  1. Kinh tế nghèo

Bố biết điều kiện gia đình cậu ấy không tốt, nhưng cũng chẳng sao cả, thời đại này cho người trẻ tuổi rất nhiều cơ hội, chỉ cần đồng ý cùng nhau nỗ lực, bố tin các con nhất định sẽ có tương lai tốt đẹp.

Nhưng bố lại nghe nói, nhà cậu ấy bảo con cưới xong đừng đi làm, chuyên tâm nuôi dưỡng con cái, chăm sóc chồng.

Người làm bố thật không hiểu nỗi logic của họ, bố từ nhỏ đưa con đi học ở trường tốt, dùng tiền cho con học piano, học múa, không cầu con lớn lên làm chuyện đại sự gì, nhưng bố cũng không muốn con cứ vậy mà sống hết cả đời.

Khi con bị tấm lưới cuộc sống vây hãm, đối mặt với lo lắng, đối mặt với bầu trời, đối mặt với bệnh tật, tình trạng càng ngày càng tệ, một cuộc sống như vậy, bố tình nguyện không muốn con lấy chồng, nuôi con cả đời, cũng không cần con còn trẻ như vậy mà đối mặt với cuộc sống cúi đầu khom lưng.

Bố khổ cực mấy chục năm, dành cho con các loại giáo dục, để con trở thành một người ngày càng ưu tú, chính vì muốn con có một tương lai tươi sáng hơn.

Đây là 4 điểm nghèo bố dành cho cậu ấy, cũng là lý do mà bố không đồng ý.

Nhớ đến lúc con 4 tuổi, người lớn nói đùa, hỏi con lớn lên phải gả cho một ông chồng thế nào ?, Con nói phải gả cho người như bố, con không biết, bố không hi vọng con gả cho một người đàn ông giống bố, mẹ con theo bố, đã chịu không ít khổ sở.

Bố hi vọng con vĩnh viễn là công chúa nhỏ.

Một ngày nào đó con sẽ phát hiện, bố cũng sẽ già, lưng khòm, đi lại tập tễnh, mồm miệng không rõ.

Bố hi vọng vào lúc ấy, con vẫn là một công chúa nhỏ của bố.

Cả đời này của bố, nên ăn, nên chơi, nên nhìn, nên làm, tốt xấu, thành công, thất bại, ngọt đắng, bố đều trải qua cả rồi.

Nói thật, cho dù ngày mai có rời xa cõi đời này, cũng không có gì tiếc nuối.

Duy nhất chỉ mình con.

Bố không phải để ý đến địa vị, bố chỉ hi vọng con sống tốt mà thôi.

Nguồn: Sưu tầm

Leave a Reply

Close Menu